HOÀNG HẬU NGHỊCH NGỢM VÀ VƯƠNG PHI NGÂY THƠ [chương 10]

“GRRỪ….Cái tên chết tiệt nhà người…đồ biến thái tại sao ngươi cứ đi theo bản cô nương ta thế hả, tránh ra” Cô tức điên người không biết nói gì với tên này, gọi là ăn trưa gì đó, lại thành buổi họp chợ 3 số 8 buổi chiều, người tung người hứng, hoàng thái hậu thì cứ ngồi miệng bá láp nâng cao hắn còn nói cái gì mà cô và hắn đúng là long phụng gặp nhau, mĩ duyên tuyệt đẹp, hoàng hậu thì dìm hắn xuống tận đáy, nói rằng hắn phước ngàn kiếp mới có thể lấy cô làm vợ, nói từ lúc ăn trưa đến tận lúc chiều, cô ngồi nghe không cũng muốn điên đầu, cô thở dài, xin phép ra ngoài trước., hắn lại nhảy vào đòi đi theo, 2 bà cô cổ hũ lập tức cười hì hì gian trá nhìn cô, xin lỗi nghen chớ cô đây không ngây thơ hiểu ngay được âm mưu của hai bà cô cô đó, muốngar cô cho hắn à, nằm mơ dù cho khi biết hắn là Thái Tử đại tại của Tống Minh đi chăng nữa,hứ quý tộc tam thê tứ thiếp, cô không có hứng

-“Đừng có hòng, nằm mơ giữa ban trưa” Cô lảm nhảm, vừa đi vừa đá tùm lum vào mọi thứ nằm giữa đường, giận hành chém tỏi, sắc mặt cô ngày càng trờ nên khó chịu, đồ chết dầm, chết nghiền, chết chém, chết luộc, chết xào (sao tự nhiên đem hắn làm đồ ăn dậy)

-“Nàng sao có vẻ khó chịu với ta thế” Hắn lách lên đứng trước mặt cô, ánh mắt vươn chút bụi buồn, cô cảm thấy có tội, khoan đã hắn cáo già như thế này, hừ tưởng Jenny này dễ bị lừa

-“Ta khó chịu?không là ghét ngươi đó, giờ thì tránh ra, ta trở về phòng” Cô hách dịch nói, mau mau chán ghét cô đi, cô biết hắn có ý với cô, nhưng cô không có hứng thú, cô là người có tư tưởng hiện đại không quen với những người đàn ông như hắn, hắn đẹp trai, phải hắn rất đẹp, môi mỏng như phớt hồng, mũi cao, thẳng, con ngươi sâu kín, đen bóng, với đường lông mày rậm rạp, gọn gàng, hắn anh tuấn, đẹp thì có đẹp nhưng cô không thích, cô có tư tưởng chiếm hữu, cái gì của cô thì chỉ là của riêng cô, không ai được đặt tay đặt chân vào, nếu như hắn là người của thời đại của cô thì có lẽ cô đã có thể chấp nhận hắn, nhưng thật đáng tiếc….cô lắc đầu nhìn lướt qua vẻ mặt sâu sa của hắn, hắn âm trầm, có chút buồn bã, hắn có vẻ ích nói, còn cô thì ngược lại, nếu như chọc trúng cái kho tàng lí lẽ của cô thì, ôi thôi thôi ai cũng gục hết. Nhưng đối với hắn, cô lại không thích nói chuyện

-“Tại sao ghét ta, ta làm gì nàng” Hắn ngẩng đầu nhìn cô, nhìn thẳng vào đôi ngọc châu tím tinh nghịch và bướng bỉnh của cô, hắn muốn dò hỏi cô,muốn biết cô có một chút động tâm nào với hắn, hắn lần đầu cảm thấy rất thú vị về vẻ thờ ơ của cô, nhưng càng gần cô dù chỉ là một khắc nhỏ nhoi thì hắn lại thấy buồn vì thái độ đó, cô tại sao không giống những nữ tử kia mà say mê hắn, có lẽ như thế hắn không còn cảm thấy thú vị nhưng hắn muốn điều đó trở thành hiện thực, hắn sao thế này (love rồi đó)

-“Không biết nữa, lần đầu ta cảm thấy chướng mắt thì về sau cũng sẽ chỉ như vậy” Cô nhếch mắt nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng cao ngạo, cô khoanh tay nhìn hắn, mặt tỏ vẻ chán chường, cô đưa tay lên che miệng rồi ngáp một cái

-“Buồn ngủ rồi, ta về đây” Cô quay đầu, cặp mắt vẫn thờ ơ, hững hờ, cô là như thế, có thể nói rằng cô chỉ có thể biểu đạt tình cảm của mình đối với Tuyết Lan mà thôi. Đừng nói cô vô tình, chỉ là tình đã rời xa cô từ lâu lắm rồi. Cô lặng lẽ bước đi, hắn cũng thế, bước từng bước theo nàng, hắn thất vọng, hắn đau lòng, “đau lòng” haha, hắn chưa biết đau lòng là gì, hắn chưa biết đau vì tình là gì, hắn đều nghe những bài thơ ai oán nói về tình, những lần đó hắn đều cười khẩy, khinh thường cái thứ gọi là “tình”, hắn chỉ trêu đùa i hai chữ tình cảm với các thê thiếp của hắn, những tiểu thư quyền quý ôm mộng được hắn yêu, bây giờ hắn có thể hiểu được rồi, hiểu được cảm giác người mình thương hờ hững với mình là như thế nào, hắn cứ thế chẳng buồn liếc nhìn bóng dáng lả lướt trước mắt mình, gần mà sao tưởng xa như thế.

-“Ngươi…về đi, ta phải đi ngủ” Hắn như thế này làm cho cô có chút xót lòng, giọng có chút dịu lại

-“Nàng không ghét ta nữa” Trời ơi, tên này…hắn, cô mỉm cười, dễ thương thật đấy, cô cười nụ cười đọng trên môi, hắn không nhìn lầm chứ, cô đang cười vì hắn sao, cô thật lòng kô ghét hắn nữa

-“Được rồi, được rồi, ngươi về đi, nếu không ta ghét ngươi nhiều thêm đó, đi đi” Cô vội trở lại vẻ mặt lạnh băng hồi nãy, nhưng khóe môi vẫn hơi mỉm lên, hắn nắm lấy tay cô, vẻ mặt phấn khích cực độ. Nguy hiểm! Cô vội vàng rút tay ra nhưng hắn vẫn nắm chặt lấy không buông, hắn anh tuấn, đôi môi mỏng nhếch lên cười tươi

-“Được, ta về, ta về ngày mai ta đến” 1s 2s 3s Cô lặng người, hắn cười đẹp thật, chói sáng, xunh quanh có hàng ngàn đóa hồng, cô lắc lắc đầu, chết tiệt Jenny đừng có dính virus mê trai chứ.Chợt, 3s4s5s lặng người tập 2, hắn….hắn hôn…hôn má cô, cái tên chết…tiệt này, tim của cô sao lại, thình thịch liên phanh thế này.Mau chóng hất tay hắn ra, mở cửa nhanh chóng rồi đóng sầm cửa lại, má đỏ đỏ, người nóng nóng hic, sao thế này. Cô dựa người vào cánh cửa, lắc lắc cái đầu,người bên trong ngớ ngẩn mặt đỏ như lửa hồng, người bên ngoài mặt mày tươi tỉnh, khẽ quay lưng bước đi.

Tia nắng buổi sáng chíu xuyên qua khe cửa sổ phòng, vô tình quấy rầy người đang an giấc trên giường, bờ mi cô khẽ chớp, con ngươi tím mở to, ngáp một cái cô rời chân xuống giường

“Râm”. ẶC,cô giật nảy người nhăn mặt nhìn ma nữ bà bà đứng chống nạnh, vẻ mặt khoan khoái lạ thường, lão bà bà này chuyện gì nữa đây

-“Phương Uyên, Phương Trang đem công chúa đi tắm rồi thay y phục ngay

-“Vâng” Chưa kịp để cô mở miệng chống đối, 2 cô tì nữ lanh lẹ đã khiêng cô ném thẳng vào thùng nước, sau đó trang điểm thay đồ, đúng là ngứa ngáy với bộ trang phục này mà

-“Ma nữ bà bà, định làm gì nữa đây” Cô khó chịu nói, dù rất thích tính tình của ma nữ bà bà nhưng cô không chịu nổi những lúc thế này

-“Thằng cháu hư của ta đến tìm cháu” Bà nói xong vẻ mặt trở nên gian mạnh, nhếch nhếch cặp lông mày nhìn bà bà, vẻ mặt cô chẳng phản ứng gì, lạnh giọng nói

-“Thằng nhóc đó đến đây tìm cháu” Bà bà gật đầu, vẻ mặt vô cùng phấn khởi, cô hít một hơi sâu, nói thẳng

-“Không đi” “Ầm” tảng đá 50000 tấn đè thẳng lên hi vọng của bà bà, bà xụ mặt xuống nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương, 1s 2s 3s

-“Được rồi cháu đi” Cô bước thẳng ra ngoài, đi đến phòng khách, lão bà bà liền trở lại vẻ mặt uy nghi như cũ

-“Chỉ có cháu mới là thái tử phi của tên tiểu tử đó thôi”

-“Nàng đến rồi. Ta cứ tưởng nàng không ra chứ” Hắn nhìn cô trìu mến, cô nhếch miệng mặt nhăn, khoanh hai tay lại cô không buồn hỏi

-“Tìm tôi làm gì”

-“Ta…..ta..thì..ưm” Hắn gãi đầu, bối rối, cô phì cười

-“Được rồi, đưa tôi đi dạo ở ngoài cung đi, tôi chưa có dịp tham quan, với lại cũng chưa ăn gì” Cô nói một hơi rồi bước ra ngoài. Hắn bần thần một lát rồi mau chóng đuổi theo.

-“Ngon chứ” Hắn quan tâm hỏi, nhìn cô ăn tự nhiên thế này là lần đầu, chưa thấy nữ nhân nào có thể ăn uống không quan tâm đến nghi lễ phép tắc, tuy là thế nhưng cách ăn của cô không bày hày, không gọn gàng mà ngược lại thì đúng hơn, tạo cho hắn cảm giác rất tự nhiên. Nhưng điều hắn không hài lòng là tại sao từ nãy tới giờ các nam nhân khác đều nhìn cô, không thấy là cô đã có hắn rồi sao.

-“Tôi ăn xong rồi, đi thôi” Hắn quăng nén bạc cho tên tiểu nhị rồi đuổi theo cô, hai người đi song song với nhau làm ai đi đường cũng ngưỡng mộ, cặph đôi “trai tài gái sắc” này.Cô cứ đến hết tiệm trang sức này đến tiệm trang sức khác, lúc đầu làm hắn cứ tưởng là cô nàng thích đeo ai ngờ lúc sau là tìm mua quà cho bà bà hắn và mụ mụ hắn.Có chút thất vọng vì cứ ngỡ đó là sở thích của cô cũng giống những nữ nhân khác ai ngờ. Hai người chẳng nói gì với nhau, cứ lẳng lặng mà đi, hai con người hai suy nghĩ khác nhau, người thì nghĩ đến cô bạn thân của mình, người thì nghĩ đến ngườ bên cạnh mình. Cho đến khi

-“ÔI, Thái Tử người làm gì ở đây” Sặc, cô nuốt luôn hột của miếng cam đang ăn dở, giọng nói ngọt ngào, uyển chuyển đến nổi làm cô nổi hết cả da cá, lông mày cô nhíu lại nhìn ba nữ nhân đang đứng trước mặt, xanh, cam, tím, mặt mũi ai cũng đẹp, mỗi người một vẻ, nữ tử áo xanh uyển chuyển hiền hòa, nữ tử áo tím quyến rũ mê người, nư tử áo cam kiêu ngạo,tinh nghịch. Nữ tử áo cam hất mặt nhìn cô rồi bước đến bên hắn,ôm cánh tay hắn nũng nịu, cô vuốt lồng ngực, cứ kiểu này chắc nôn ra hết quá, 2 người còn lại cũng tiến đến bên hắn, làm cử chỉ thân mật, trông hắn bây giờ giống như kẻ ăn chơi trác táng, gái theo nườm nượp, mà mấy con nhỏ này giống gì mà thời này hay nói nhỉ?A! Đúng rồi kĩ nữ lầu xanh

-“Thái tử, sao ngài bỏ bê chúng thần thiếp mấy ngày nay vậy” Rồi, biết mấy con nòng nọc này là gì của hắn rồi, thì ra là thiếp của hắn, hèn gì, cô nhíu mày nhìn hắn, ánh mắt mỉa mai nhìn 3 người bọn họ, cô khẽ thở dài, chậc chậc, tội nghiệp

-“Vị cô nương này là ai vậy?Ngài thật là hư nghen, lại lấy ra từ kĩ viện nào vậy” Cô nghiêng người,lấy tay xoa xoa thái dương, người không động, ta không đá, người mà đá ta sẽ động

-“Xin hỏi ba vị cô nương này là ai? A!Đoán được rồi, là “tiện thiếp” của thái tử đúng không” Cô tròn mắt hỏi, vẻ mặt vô cùng ngây thơ, cô nhấn mạnh hai chữ tiện thiếp để chỉ rõ thân phận của mấy ả

-“Chẳng phải ngươi cũng sắp là tiện thiếp sao?” Nữ tử áo cam mặt đỏ chót tức giận nói

-“Xin lỗi nghề của tôi không phải kĩ nữ hay tiện thiếp moi móc đâu ra như 3 vị, tôi là Jenny là công chúa được hoàng thượng sắc phong, là cháu gái nuôi của Ma nữ bà bà, ý quên Hoàng Thái Hậu bà bà” Cô nói giọng mỉa mai, miệng cười nhếch lên khinh mạt. Cả ba người sắc mặt đại biến, nhưng ngay lập tức nữ nhân ngoan cố áo cam liền tiến đến chống nạnh dương oai, điều thứ hai cô ghi nhân được nhỏ này là “sủng thiếp” của hắn nên mới dám làm càng như vậy.

-“Công chúa thì sao chứ, ta không sợ ngươi cũng là loại dâm nữ bám đuôi Thái Tử của chúng ta, chẳng phải cũng tầm thường sao” Cô hếch mắt, ngu ngu ngu mắc bẫy rồi nữ nhân ngu ngôc.Giờ thì xem ta vật ngươi một vố đây con nhỏ đầu óc như kiến kia.

-“Cô nương, vậy chẳng phải cô cũng là dâm nữ sao, cô nương giữa ban ngày ban mặt, ôm ấp, bám như vi trùng không chịu rời khỏi đàn ông, chẳng phải còn tệ hơn tôi sao, cô không có một chút sĩ diện nào cả, a phải nói là loại nữ nhân như cô không được học hai từ sĩ diện thì phải, không để ý người qua đường nói gì sao, thật là chậc chậc mất mặt chị em phụ nữ quá, xin hỏi cô chun ra từ kĩ viện vô văn hóa nào vậy, không có phẩm chất, không tước vị lại còn làm công cụ ấm giường nữa chứ. Tội nghiệp” Càng nghe nữ tử áo cam càng nóng mặt, 2 nữ kia mặt xám xanh, vội vàng buông hắn ra.

“CHÁT” Nữ tử áo cam như con thú điên hung hăng tát vào mặt cô, cô không đỡ nỗi liền té xuống đất, hắn giật mình lao tới. Từ nãy tới giờ không ai để ý rằng sắc mặt hắn đại biến thế nào khi nữ tử áo cam ngu ngốc kia dùng lời nhục mạ cô, nữ tử áo cam là một trong 3 sủng thiếp của hắn, nên mới lộng quyền như thế. Hắn mau chóng lau máu trên miệng cô, cô hất tay hắn ra, tự mình phủi áo đứng dậy, hắn nhìn cô, vẻ mặt vô cùng lo lắng, nhìn máu ở bờ môi xinh đẹp kia chảy ra lòng hắn đau như cắt. Hắn nổi điên quay lại nhìn người đằng sau, nữ tử áo cam tái mặt khi nhìn thấy hắn như thế, hắn vung tay

-“Bỏ tay xuống Tư Kì Phong” Cô lạnh giọng nhìn hắn, hắn thả lỏng tay ra, cô mỉm cười mỉa mai nhìn hắn, đàn ông là thế, thích thứ gì thì quý trọng thứ đó, lúc tim được vật mới để thay thế thì vứt đồ cũ vào sọt rác. Cô quay ngoắt người bước đi, cô chẳng thấy thương tiếc chi cho loại con gái đó, thứ đàn bà bán cả danh dự phẩm chất cho người trêu đùa mình, một miếng da cũng không thể so sánh với nhỏ. Hắn hung hăng nhìn nữ tử đang khiếp sợ trước mặt

-“Coi ta sẽ làm gì ngươi” Hắn đe dọa sau đó quay lưng lại tìm kiếm cô, nhưng bóng cô đã khuất theo dòng người đông nghẹt, hắn lách qua từng người từng người một. Giờ đã tối rồi, cô vẫn nghênh ngang đi trên phố, mua hết cái này đến cái khác, đã tìm được món đồ ưng ý cho Ma nữ bà bà và tiên nữ cô cô rồi giờ thì dạo chơi thôi.Cô bước chân vào một tiệm trnag sức khá bắt mắt, hết trâm ngọc rồi đến hoa tai, cô dừng lại chỗ một miếng ngọc bội hình rồng, chạm khắc tỉ mĩ, hoa văn tuyệt đẹp

-“Ông chủ, cái này bao nhiêu” Cô hỏi người đàn ông to béo trước mặt

-“Tiểu thư thật có mắc, đây là Long ngọc được làm từ thạch anh và ngọc quý rất hiếm đấy, cái này dùng cho nam nhân” Ông ta gật gù giới thiệu say sưa, tặng cho nam nhân, lại nữa sao lại xuất hiện gương mặt hắn chứ, thái độ hồi nãy có lẽ hơi quá, thôi kệ

-“Ta mua, bao nhiêu”

-“400 lượng bạc”

-“Được, tiền đây” Cô láy từ tay ra 2 thỏi vàng đưa cho ông ta, ông ta mắt sáng rỡ nhìn hai thứ láng bóng trên tay, mặt mày tươi tĩnh tiễn cô đến tận cửa, đúng là co tiền có quyền thì được tất.Đang suy nghĩ vẩn vơ thì

“PẶC”

-“Á, ăn cướp trả lại đồ cho ta, đó là quà cho ma nữ bà bà đó” Cô hộc máu đuổi theo, đến tận một con hẻm vắng, đột nhiên xuất hiện một tên ăn mặc khoa trương, mặt mày sáng sủa nhưng lại dâm tà vô cùng, ê đừng nói gặp trúng chuyện không đâu nha

-“Mĩ nữ, ta để ý từ nãy tới giờ rồi đó, theo ta về làm thiếp, ta sẽ hảo hảo chăm sóc nàng” Thấy chưa biết ngay mà, cô gõ đầu nhìn hắn

-“Thiếp cái đầu mo ngươi, ta đây không thích loại người như ngươi trả ta bọc đồ” Cô la chí chóe, tên đó điên đầu tát cô một cái rồi đè ép cô vào tường

-“Câm miệng lại đi, mĩ nhân” Tên đó nói xong, đưa tay sờ soạng khắp người cô. Sợ quá, hic không muốn, hai dòng nước lóng lánh men theo đôi gò má mê người mà rơi xuống, Tư Kì Phong tên chết tiệt đáng ghét nhà ngươi, hu hu sao lúc trước ngu không đi học võ chứ hic.

“BỐP, BỐP” Cô mở mắt, không nằm mơ chứ là hắn,nhưng sao gương mặt hắn lại đáng sợ như thế chứ, hắn giơ tay đấm mạnh vào mặt tên đó, còn chưa đủ hắn đưa chân đạp lên bụng hắn, đánh tới nổi tưởng chừng tên đó sắp chết rồi chứ, cô hoàn hồn, chạy đến ôm hắn lại

-“Đủ rồi Tư Kì Phong ngươi mà đánh nữa hắn sẽ chết đó” Hăn dừng tay, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ, hắn thở hồng hộc như kiềm chế cơn điên của mình. Tên đó khó khăn lết đi.

-“Nàng….sao lại tự tiện bỏ đi như thế, nếu như ta đến muộn, nếu như ta đến muộn….” Hắn đau khổ nói

-“Ta….xin lỗi” Cô cúi mặt không nói gì, sao cô lại cảm thấy có lỗi như thế này chứ

-“CHẾT TIỆT” Hắn tức giận đánh nắm đấm vào tường, “ẦM” Cô giật mình nhìn bàn tay rướm đầy máu của hắn, hắn là lần đầu cảm thấy vô dụng thế này, để người đàn ông khác chạm vào nàng. Cô trợn mắt nhìn hắn, nước mắt lưng tròng rồi rơi xuống,tí tách

-“Đồ ngốc…ngươi là đồ ngốc, ngươi làm gì vậy…ngươi không biết đau sao” Lân thứ 2 cô khóc lại vì hắn. Hắn thẫn thờ tay bất giác lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô

-“Đừng khóc nữa ta xin lỗi” Hắn ôm nàng vào lòng, bàn tay vấy máu in lên làn áo như mây trôi. Lẳng lặng không nói gì, để không gian yên ắng bao trùm lấy hai bóng hình đang ôm nhau dưới ánh trăng vàng.

About these ads

Posted on 27/05/2011, in HOÀNG HẬU NGHỊCH NGỢM VÀ VƯƠNG PHI NGÂY THƠ. Bookmark the permalink. Để lại bình luận.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: